雪晴

元代 仇远
腊尾春头半月期,寒欺人日雪销迟。 才升晴旭扶桑树,便拂东风细柳枝。 和气满城真可掬,丰年击壤已先知。 侏儒温饱皇天赐,行续中和乐职诗。
wěi chūn tóu bàn yuè   hán rén xuě xiāo chí
cái shēng qíng sāng shù   biàn 便 dōng fēng liǔ zhī
mǎn chéng zhēn   fēng nián rǎng xiān zhī
zhū wēn bǎo huáng tiān   xíng zhōng zhí shī