雪晴

宋代 胡仲弓
云解雪初晴,青山依旧青。 水涵霜夜月,梅落晓天星。 造物无今古,人生几醉醒。 倚楼吟未足,更上武林亭。
yún jiě xuě chū qíng   qīng shān jiù qīng  
shuǐ hán shuāng yuè   méi luò xiǎo tiān xīng  
zào jīn   rén shēng zuì xǐng  
lóu yín wèi   gèng shàng lín tíng