雪晴

宋代 卫宗武
岁穷候严沍木石冻欲折。寒云尽四垂。 乾坤清气发。仟人唾珠玉, 琐碎自天落。神功忽收敛, 声光随息绝。暮夜风怒号, 飘泛动几格。老夫卷书生, 灯焰耿明灭。炉存火已微, 瓶罄酒莫索。拥衾作龟缩, 毛骨冷於铁。皓色倏浮窗, 疑雪复疑月。推枕晨启扉, 金乌已赫赫。桃符即换岁, 椒盘行送腊。谁其呼滕六, 为我作三白。
suì qióng hòu yán shí dòng zhé hán yún jǐn chuí    
qián kūn qīng qiān rén tuò zhū    
suǒ suì tiān luò shén gōng shōu liǎn    
shēng guāng suí jué fēng háo    
piāo fàn dòng lǎo juǎn shū shēng    
dēng yàn gěng míng miè cún huǒ wēi    
píng qìng jiǔ suǒ yōng qīn zuò guī suō    
máo lěng tiě hào shū chuāng    
xuě yuè tuī zhěn chén fēi    
jīn táo huàn suì    
jiāo pán xíng sòng shuí téng liù    
wèi zuò sān bái