雪晴

明代 杨继盛
疏狂忘却一身忧,思入苍生始解愁。万事无成怜我拙,百年有恨倩谁收。 每思北阙开宣室,羞对西风泣楚囚。且喜阴云薄欲散,依稀遥见凤凰楼。
shū kuáng wàng què shēn yōu   cāng shēng shǐ jiě chóu wàn shì chéng lián zhuō bǎi   nián yǒu hèn qiàn shuí shōu    
měi běi què kāi xuān shì   xiū duì 西 fēng chǔ qiú qiě yīn yún báo sàn   yáo jiàn fèng huáng lóu