雪晴

宋代 施枢
送腊终宵舞,知春破晓晴。 烧痕随草长,霁色映梅清。 溜滴檐簪折,冰开沼镜明。 夜窗如对月,还又忆轻盈。
sòng zhōng xiāo   zhī chūn xiǎo qíng  
shāo hén suí cǎo zhǎng   yìng méi qīng  
liū yán zān zhé   bīng kāi zhǎo jìng míng  
chuāng duì yuè   hái yòu qīng yíng