雪晴

宋代 张耒
荒园雪晴愁径滑,湿柴坚坐恋炉红。 寒香委地梅无赖,嫩坼抽曲麦有功。 瘴疠潜消人气乐,丰登定慰客途穷。 暖寒破闷功无敌,赖有尊中腊酒醲。
huāng yuán xuě qíng chóu jìng huá   shī 湿 chái jiān zuò liàn hóng  
hán xiāng wěi méi lài   nèn chè chōu mài yǒu gōng  
zhàng qián xiāo rén   fēng dēng dìng wèi qióng  
nuǎn hán mèn gōng   lài yǒu zūn zhōng jiǔ nóng