雪乾

宋代 王安石
雪乾云净见遥岑,南陌芳菲复可寻。 换得千颦为一笑,春风吹柳万黄金。
xuě qián yún jìng jiàn yáo cén   nán fāng fēi xún
huàn qiān pín wèi xiào   chūn fēng chuī liǔ wàn huáng jīn