学刘公干体诗

南北朝 鲍照
白日正中时。 天下共明光。 北园有细草。 当昼正含霜。 乖荣顿如此。 何用独芬芳。 抽琴为尔歌。 弦断不成章。
bái zhèng zhōng shí
tiān xià gòng míng guāng
běi yuán yǒu cǎo
dāng zhòu zhèng hán shuāng
guāi róng dùn
yòng fēn fāng
chōu qín wéi ěr
xián duàn chéng zhāng