雪飓歌

近现代 卢青山
大雪飞平楚,恢恢暗宇宙。巨毯天边来,漫漫盖万有。 惊飙林中来,浩浩摧万朽。旋流裹山去,还余斑鬓岫。 斗石不敛豪,锐作狮子吼。挟势而摇撼,见松益英武。 短树不敢随,会诧折腰苦。良叹剩梧叶,索索若弃妇。 自春入于秋,葳蕤迄凋秃。徒以愁人怀,恶乎振尘垢。 快哉此雪飓,为送天籁就。穷发为岸,虞渊为界,天为限,地为载; 苍苍者天,茫茫者地,于天于地,一统而已。剐春夏之华饰,挺存在之真实,斥肤发之怯弱,唯骨力之堪肆。 蝇不为嗡,蛇不出土,渺渺蟪蛄,尸陈古堠。烛龙呼吸乎幽门,卧豹起啸乎长雾。 吾当立危峰,毛发倒射竖。荒寒凛凛入,万壑嶙嶙俯。 雪乎飓乎俱其来,削我眼目裂我腮。袁安不出岂非懦,谢家咏絮讵为才。 惶惶瑟瑟围炉客,安识此中佳味哉。我鼓长膺发长啸,鸿蒙回应声浩浩。 雪乎飓乎俱其来,我有冰魂玉魄与君争辉皎。
xuě fēi píng chǔ   huī huī àn zhòu tǎn tiān biān lái   màn màn gài wàn yǒu
jīng biāo lín zhōng lái   hào hào cuī wàn xiǔ xuán liú guǒ shān   hái bān bìn xiù
dòu shí liǎn háo   ruì zuò shī zi hǒu xié shì ér yáo hàn   jiàn sōng yīng
duǎn shù gǎn suí   huì chà zhé yāo liáng tàn shèng   suǒ suǒ ruò
chūn qiū   wēi ruí diāo chóu rén huái 怀   zhèn chén gòu
kuài zāi xuě   wèi sòng tiān lài jiù qióng wèi àn   yuān wèi jiè   tiān wéi xiàn   wèi zài  
cāng cāng zhě tiān   máng máng zhě   tiān   tǒng ér guǎ chūn xià zhī huá shì   tǐng cún zài zhī zhēn shí   chì zhī qiè ruò   wéi zhī kān
yíng wéi wēng   shé chū   miǎo miǎo huì   shī chén hòu zhú lóng yōu mén   bào xiào zhǎng
dāng wēi fēng   máo dào shè shù huāng hán lǐn lǐn   wàn lín lín
xuě lái   xuē yǎn liè sāi yuán ān chū fēi nuò   xiè jiā yǒng wèi cái
huáng huáng wéi   ān shí zhōng jiā wèi zāi zhǎng yīng cháng xiào   hóng 鸿 méng huí yìng shēng hào hào
xuě lái   yǒu bīng hún jūn zhēng huī jiǎo