薛景春号采芝山人为赋四韵

明代 顾清
任公抛却钓鳌丝,来向吴山学采芝。稳步不思沧海阔,幽寻似与白云期。 仙稊未觉层霄夐,药笼宁于一物私。善救不遗他日事,年来乡里半疮痍。
rèn gōng pāo què diào áo   lái xiàng shān xué cǎi zhī wěn cāng hǎi kuò   yōu xún shì bái yún
xiān wèi jué céng xiāo xiòng   yào lóng níng shàn jiù shì   nián lái xiāng bàn chuāng