雪霁独登南楼

宋代 范成大
雪晴风劲晚来冰,楼上奇寒病骨惊。雀啄空檐银笋堕,鸦翻高树玉尘倾。 青帘闪闪千家静,黄帽亭亭一水横。坐久天容却温丽,一弯新月对长庚。
xuě qíng fēng jìn wǎn lái bīng   lóu shàng hán bìng jīng què zhuó kōng yán yín sǔn duò   fān gāo shù chén qīng    
qīng lián shǎn shǎn qiān jiā jìng   huáng mào tíng tíng shuǐ héng zuò jiǔ tiān róng què wēn   wān xīn yuè duì cháng gēng