雪花曲

元代 龙从云
枯篁漠漠吹北风,黄河水流凝不通。大孙手持白鸾尾,扫尽琪花舞碧空。 昆山玉碎琼楼裂,老龙起舞惊明月。应是游魂不觉寒,醉吟纸帐春云热。 东家娇娘厌桃李,学绣宫花锁窗里。冷袖擎来欲细观,隔帘火气催成水。
huáng chuī běi fēng   huáng shuǐ liú níng tōng sūn shǒu chí bái luán wěi   sǎo jǐn huā kōng
kūn shān suì qióng lóu liè   lǎo lóng jīng míng yuè yìng shì yóu hún jué hán   zuì yín zhǐ zhàng chūn yún
dōng jiā jiāo niáng yàn táo   xué xiù gōng huā suǒ chuāng lěng xiù qíng lái guān   lián huǒ cuī chéng shuǐ