雪后至临平与柳子玉同至僧舍见陈尉列
落帆古戍下,积雪高如丘。
强邀诗老出,疏髯散飕飗。
僧房有宿火,手足渐和柔。
静士素寡言,相对自忘忧。
铜炉擢烟穗,石鼎浮霜沤。
征夫念前路,急鼓催行舟。
我行虽有程,坐稳且复留。
大哉天地间,此生得浮游。
luò
落
fān
帆
gǔ
古
shù
戍
xià
下
,
jī
积
xuě
雪
gāo
高
rú
如
qiū
丘
。
qiáng
强
yāo
邀
shī
诗
lǎo
老
chū
出
,
shū
疏
rán
髯
sàn
散
sōu
飕
liú
飗
。
sēng
僧
fáng
房
yǒu
有
sù
宿
huǒ
火
,
shǒu
手
zú
足
jiàn
渐
hé
和
róu
柔
。
jìng
静
shì
士
sù
素
guǎ
寡
yán
言
,
xiāng
相
duì
对
zì
自
wàng
忘
yōu
忧
。
tóng
铜
lú
炉
zhuó
擢
yān
烟
suì
穗
,
shí
石
dǐng
鼎
fú
浮
shuāng
霜
ōu
沤
。
zhēng
征
fū
夫
niàn
念
qián
前
lù
路
,
jí
急
gǔ
鼓
cuī
催
xíng
行
zhōu
舟
。
wǒ
我
xíng
行
suī
虽
yǒu
有
chéng
程
,
zuò
坐
wěn
稳
qiě
且
fù
复
liú
留
。
dà
大
zāi
哉
tiān
天
dì
地
jiān
间
,
cǐ
此
shēng
生
de
得
fú
浮
yóu
游
。