雪後霜晴,元宵月色特奇

宋代 杨万里
玻璃盆泻琉璃水,素娥晚妆欲梳洗。 报道虚皇筑雪宫,一架半间三万里。 却嫌广寒未苦宽,要借新宫作上元。 先烦玉妃整羽卫,次遣青女褰云关。 渠侬旧有七宝藏,封在琼楼楼顶上。 中藏脑子万斛强,轻明片片梅花样。 急呼滕六取将来,更和端叶挼作埃。 狂抛乱撒不停手,满空碎下真珠胎。 乾坤立变水精阙,云衢透冷天街滑。 姮家催索水霜袍,肌粟衣铢添不彻。 银轮冻作一团冰,望舒堕指推不行。 兔啼蟾泣滴成露,海东飞上金鸦精。
pén xiè liú li shuǐ   é wǎn zhuāng shū  
bào dào huáng zhù xuě gōng   jià bàn jiān sān wàn  
què xián guǎng 广 hán wèi kuān   yào jiè xīn gōng zuò shàng yuán  
xiān fán fēi zhěng wèi   qiǎn qīng qiān yún guān  
nóng jiù yǒu bǎo zàng   fēng zài qióng lóu lóu dǐng shàng  
zhōng cáng nǎo zi wàn qiáng   qīng míng piàn piàn méi huā yàng  
téng liù jiāng lái   gèng duān ruá zuò āi  
kuáng pāo luàn tíng shǒu   mǎn kōng suì xià zhēn zhū tāi  
qián kūn biàn shuǐ jīng quē   yún tòu lěng tiān jiē huá  
héng jiā cuī suǒ shuǐ shuāng páo   zhū tiān chè  
yín lún dòng zuò tuán bīng   wàng shū duò zhǐ tuī xíng  
chán chéng   hǎi dōng fēi shàng jīn jīng