雪后三首

宋代 赵蕃
一雪岂戏我,顿晴还起予。 寺逢东野古,梅误北枝疏。 发兴清无极,深行画不如。 冰泥渐融释,却恐污衣裾。
xuě   dùn qíng hái  
féng dōng   méi běi zhī shū  
xīng qīng   shēn xíng huà  
bīng jiàn róng shì   què kǒng