雪後苦寒行饶抚道中有感

宋代 陆游
残雪暮还结,朔风晴更寒。 重裘犹粟肤,连酌无驿颜。 指直不可握,终日缩袖间。 十年走万里,何适不艰难。 附火财须臾,揽辔复慨叹。 恨不以此劳,为国戍玉关。
cán xuě hái jié   shuò fēng qíng gèng hán
chóng qiú yóu   lián zhuó 驿 yán
zhǐ zhí   zhōng suō xiù jiān
shí nián zǒu wàn   shì jiān nán
huǒ cái   lǎn pèi kǎi tàn
hèn láo   wèi guó shù guān