雪后苦寒

宋代 范成大
旋融檐滴冻琅玕,风力如刀刮面寒。 雪阵搅空风却软,天公知我倚阑干。
xuán róng yán dòng láng gān   fēng dāo guā miàn hán  
xuě zhèn jiǎo kōng fēng què ruǎn   tiān gōng zhī lán gān