雪后看梅

宋代 韩淲
雪残山润眩朝晴,涧溜融澌渐有声。最是梅花先后发,倚风乘日艳精明。
xuě cán shān rùn xuàn cháo qíng   jiàn liū róng jiàn yǒu shēng zuì shì méi huā xiān hòu   fēng chéng yàn jīng míng