雪後龟堂独坐

宋代 陆游
牙齿欲落何足惜,烂鬻藜羹自堪食。 屋穿不害气吐虹,客至从惊瘦如腊。 天公镌汝亦已至,春风裂面雪三尺。 浊醪倾罢仰屋歌,尚友孙伴与徐积。
chǐ 齿 luò   làn gēng kān shí
chuān 穿 hài hóng   zhì cóng jīng shòu
tiān gōng juān zhì   chūn fēng liè miàn xuě sān chǐ
zhuó láo qīng yǎng   shàng yǒu sūn bàn