雪后到荐福寺梅下

宋代 刘敞
行寻残雪远,暖就梅阴坐。悟彼寒气消,识此春景破。 留僧迨日暮,听鸟忘巾堕。从此到芬芳,应须数来过。
xíng xún cán xuě yuǎn   nuǎn jiù méi yīn zuò hán xiāo shí   chūn jǐng    
liú sēng dài   tīng niǎo wàng jīn duò cóng dào fēn fāng yìng   shù lái guò