雪后次韵郑集之

元代 杨载
雪后登高望,江山信奇哉。重冈起且伏,相连白皑皑。 水官方谢事,云气霅然开。六龙翻沧海,赤日从中来。 万物将蠢动,忽如登春台。木行味正酸,含荾先属梅。 天时亦相应,初昏占斗魁。遨游自兹始,入林践苍苔。 西湖青濎濙,西山高崔嵬。长松更千载,老枝多折摧。 名僧创精舍,静谧依岩隈。伊予实放士,正可诛蒿莱。 情深惟痛饮,毋吝发新醅。家人欲求我,但见白云堆。 机心无自作,可使绝嫌猜。君辞如泉涌,我醉如山颓。 卜居同里巷,时时得追陪。为瓶或先罄,此耻当及罍。 大雅歌治世,其音不宜哀。有倡必有和,愧我非长才。 美哉春雪篇,云汉共昭回。
xuě hòu dēng gāo wàng   jiāng shān xìn zāi zhòng gāng qiě xiāng   lián bái ái ái    
shuǐ guān fāng xiè shì   yún zhà rán kāi liù lóng fān cāng hǎi chì   cóng zhōng lái    
wàn jiāng chǔn dòng   chūn tái xíng wèi zhèng suān hán   suī xiān shǔ méi    
tiān shí xiāng yìng   chū hūn zhàn dòu kuí áo yóu shǐ   lín jiàn cāng tái    
西 qīng dǐng yíng   西 shān gāo cuī wéi cháng sōng gèng qiān zǎi lǎo   zhī duō zhé cuī    
míng sēng chuàng jīng shè   jìng yán wēi shí fàng shì zhèng   zhū hāo lái    
qíng shēn wéi tòng yǐn   lìn xīn pēi jiā rén qiú dàn   jiàn bái yún duī    
xīn zuò   shǐ 使 jué xián cāi jūn quán yǒng   zuì shān tuí    
tóng xiàng   shí shí zhuī péi wèi píng huò xiān qìng   chǐ dāng léi    
zhì shì   yīn āi yǒu chàng yǒu kuì   fēi cháng cái    
měi zāi chūn xuě piān   yún hàn gòng zhāo huí