雪後

宋代 陈师道
送往开新雪又晴,故留腊白待春青。 稍回杉色伸梅怨,并得朝看与夜听。 已觉庭泥生鸟迹,遽修田事带朝星。 暮年功力归持律,不是骚人故独醒。
sòng wǎng kāi xīn xuě yòu qíng   liú bái dài chūn qīng  
shāo huí shān shēn méi yuàn   bìng cháo kàn tīng  
jué tíng shēng niǎo   xiū tián shì dài cháo xīng  
nián gōng guī chí   shì sāo rén xǐng