雪後

宋代 陆游
雪後晴初快,春前日渐长。 菊根萌已动,梅藟意先香。 禽语惊幽枕,冰消涨野塘。 衰残难出户,不是嬾衣裳。
xuě hòu qíng chū kuài   chūn qián jiàn zhǎng
gēn méng dòng   méi lěi xiān xiāng
qín jīng yōu zhěn   bīng xiāo zhǎng táng
shuāi cán nán chū   shì lǎn shang