雪和佩之韵上元后一日

明代 李东阳
天风吹雪下鳌山,天上仙郎白玉颜。云母屏风春卷幔,水精宫阙夜开关。 光疑素月鸦初动,路绕层空鹤乍还。冰溜堕檐真欲滴,风花满树若为攀。 诗才绝妙君堪比,酒价从高我未悭。净扫柴门无好客,草堂幽处不胜閒。
tiān fēng chuī xuě xià áo shān   tiān shàng xiān láng bái yán yún píng fēng chūn juǎn màn shuǐ   jīng gōng què kāi guān    
guāng yuè chū dòng   rào céng kōng zhà hái bīng liū duò yán zhēn fēng   huā mǎn shù ruò wéi pān    
shī cái jué miào jūn kān   jiǔ jià cóng gāo wèi qiān jìng sǎo chái mén hào cǎo   táng yōu chù shèng xián