学海楼和水心先生韵

宋代 薛师石
江口潮生夜语喧,月残叭有数得存。 更凭高处观空阔,始悟乾坤是易门。
jiāng kǒu cháo shēng xuān   yuè cán yǒu shù cún  
gèng píng gāo chù guān kōng kuò   shǐ qián kūn shì mén