雪二首

唐代 温庭筠
砚水池先冻,窗风酒易消。鸦声出山郭,人迹过村桥。 稍急方萦转,才深未寂寥。细光穿暗隙,轻白驻寒条。 草静封还折,松欹堕复摇。谢庄今病眼,无意坐通宵。 羸骖出更慵,林寺已疏钟。踏紧寒声涩,飞交细点重。 圃斜人过迹,阶静鸟行踪。寂寞梁鸿病,谁人代夜舂。
yàn shuǐ chí xiān dòng   chuāng fēng jiǔ xiāo shēng chū shān guō   rén guò cūn qiáo
shāo fāng yíng zhuǎn   cái shēn wèi liáo guāng chuān 穿 àn   qīng bái zhù hán tiáo
cǎo jìng fēng hái zhé   sōng duò yáo xiè zhuāng jīn bìng yǎn   zuò tōng xiāo
léi cān chū gèng yōng   lín shū zhōng jǐn hán shēng   fēi jiāo diǎn zhòng
xié rén guò   jiē jìng niǎo xíng zōng liáng hóng 鸿 bìng   shuí rén dài chōng