雪车

唐代 刘叉
腊令凝绨三十日,缤纷密雪一复一。孰云润泽在枯荄, 闤闠饿民冻欲死。死中犹被豺狼食,官车初还城垒未完备。 人家千里无烟火,鸡犬何太怨。天下恤吾氓, 如何连夜瑶花乱。皎洁既同君子节,沾濡多著小人面。 寒锁侯门见客稀,色迷塞路行商断。小小细细如尘间, 轻轻缓缓成朴簌。官家不知民馁寒,尽驱牛车盈道载屑玉。 载载欲何之,秘藏深宫以御炎酷。徒能自卫九重间, 岂信车辙血,点点尽是农夫哭。刀兵残丧后, 满野谁为载白骨。远戍久乏粮,太仓谁为运红粟。 戎夫尚逆命,扁箱鹿角谁为敌。士夫困征讨, 买花载酒谁为适。天子端然少旁求,股肱耳目皆奸慝。 依违用事佞上方,犹驱饿民运造化防暑厄。 吾闻躬耕南亩舜之圣,为民吞蝗唐之德。 未闻eK孽苦苍生,相群相党上下为蝥贼。 庙堂食禄不自惭,我为斯民叹息还叹息。
lìng níng sān shí   bīn fēn xuě shú yún rùn zài gāi  
huán huì è 饿 mín dòng zhōng yóu bèi chái láng shí   guān chē chū hái chéng lěi wèi wán bèi
rén jiā qiān yān huǒ   quǎn tài yuàn tiān xià máng  
lián yáo huā luàn jiǎo jié tóng jūn zi jié   zhān duō zhù xiǎo rén miàn
hán suǒ hóu mén jiàn   sāi háng shāng duàn xiǎo xiǎo chén jiān  
qīng qīng huǎn huǎn chéng piáo guān jiā zhī mín něi hán   jǐn niú chē yíng dào zài xiè
zài zài zhī   cáng shēn gōng yán néng wèi jiǔ zhòng jiān  
xìn chē zhé xuè   diǎn diǎn jìn shì nóng dāo bīng cán sàng hòu  
mǎn shuí wèi zài bái yuǎn shù jiǔ liáng   tài cāng shuí wèi yùn hóng
róng shàng mìng   biǎn xiāng 鹿 jiǎo shuí wèi shì kùn zhēng tǎo  
mǎi huā zài jiǔ shuí wèi shì tiān duān rán shǎo páng qiú   gōng ěr jiē jiān
wéi yòng shì nìng shàng fāng   yóu è 饿 mín yùn zào huà fáng shǔ è
wén gōng gēng nán shùn zhī shèng   wèi mín tūn huáng táng zhī
wèi wén   e   K eK niè cāng   shēng xiāng qún xiāng dǎng shàng xià wèi máo
miào táng shí cán   wèi mín tàn hái tàn