雪不止叠前韵

明代 李东阳
漫将春雪比冰山,日薄风稀渐改颜。怯势已销红兽炭,欣贫犹拥旧柴关。 无情竟作凌空去,作态犹能拂袖还。积淖有时妨跋涉,乘危何力任跻攀。 人情自觉多时厌,世事长于好处悭。莫怪云师大驱逐,向来赢得一冬閒。
màn jiāng chūn xuě bīng shān   fēng jiàn gǎi yán qiè shì xiāo hóng shòu tàn xīn   pín yóu yōng jiù chái guān    
qíng jìng zuò líng kōng   zuò tài yóu néng xiù hái nào yǒu shí fáng shè chéng   wēi rèn pān    
rén qíng jué duō shí yàn   shì shì cháng hǎo chù qiān guài yún shī zhú xiàng   lái yíng de dōng xián