宋代 张镃
阖夜惊飙落树巢,平明沟瓦渐迷坳。鍪函静听来千骑,圭璧遥知委四郊。 再白呈祥矜大稔,积阴嘘气遏方苞。池边废沼邀閒立,乍合冰澌怯杖敲。
jīng biāo luò shù cháo   píng míng gōu jiàn ào móu hán jìng tīng lái qiān guī   yáo zhī wěi jiāo    
zài bái chéng xiáng jīn rěn   yīn è fāng bāo chí biān fèi zhǎo yāo xián zhà   bīng qiè zhàng qiāo