唐代 罗隐
细玉罗纹下碧霄,杜门颜巷落偏饶。巢居只恐高柯折, 旅客愁闻去路遥。撅冻野蔬和粉重,扫庭松叶带酥烧。 寒窗呵笔寻诗句,一片飞来纸上销。
luó wén xià xiāo   mén yán xiàng luò piān ráo cháo zhǐ kǒng gāo zhé  
chóu wén yáo juē dòng shū fěn zhòng   sǎo tíng sōng dài shāo
hán chuāng xún shī   piàn fēi lái zhǐ shàng xiāo