宋代 徐元杰
瓦声初听响疏疏,顷刻庭除百斛珠。 寒雀不知来啄米,群鸡粥粥亦相呼。
shēng chū tīng xiǎng shū shū   qǐng tíng chú bǎi zhū  
hán què zhī lái zhuó   qún zhōu zhōu xiāng