宋代 赵文
三更星月寒炯炯,四更霜风吹断梗。 晓来宇宙忽成空,万里天河堕无影。 人间世界积滓秽,化作太清无色境。 天上何人巧戏剧,笑我痴眠方怯冷。 溪头梅花老于我,卧树生鳞欲谁省。 饮羔金帐非我事,煎水何妨试双井。 眼前清致不可辜,诸公白战续清颍。
sān gēng xīng yuè hán jiǒng jiǒng   gēng shuāng fēng chuī duàn gěng  
xiǎo lái zhòu chéng kōng   wàn tiān duò yǐng  
rén jiān shì jiè huì   huà zuò tài qīng jìng  
tiān shàng rén qiǎo   xiào chī mián fāng qiè lěng  
tóu méi huā lǎo   shù shēng lín shuí shěng  
yǐn gāo jīn zhàng fēi shì   jiān shuǐ fáng shì shuāng jǐng  
yǎn qián qīng zhì   zhū gōng bái zhàn qīng yǐng