唐代 孟郊
忽然太行雪,昨夜飞入来。崚嶒堕庭中,严白何皑皑。 奴婢晓开户,四肢冻徘徊。咽言词不成,告诉情状摧。 官给未入门,家人尽以灰。意劝莫笑雪,笑雪贫为灾。 将暖此残疾,典卖争致杯。教令再举手,夸曜馀生才。 强起吐巧词,委曲多新裁。为尔作非夫,忍耻轰暍雷。 书之与君子,庶免生嫌猜。
rán tài xíng xuě   zuó fēi lái líng céng duò tíng zhōng   yán bái ái ái
xiǎo kāi   zhī dòng pái huái yàn yán chéng   gào qíng zhuàng cuī
guān gěi wèi mén   jiā rén jǐn huī quàn xiào xuě   xiào xuě pín wèi zāi
jiāng nuǎn cán   diǎn mài zhēng zhì bēi jiào lìng zài shǒu   kuā yào shēng cái
qiáng qiǎo   wěi duō xīn cái wéi ěr zuò fēi   rěn chǐ hōng léi
shū zhī jūn zi   shù miǎn shēng xián cāi