宋代 黄裳
云上江天意已浓,化机先下隔年功。明吞夜后梅花月,狂弄春前柳絮风。 清悟胸襟吟更逸,寒惊毛骨醉还空。渔蓑归去岂其乐,相贺惟闻田舍翁。
yún shàng jiāng tiān nóng   huà xiān xià nián gōng míng tūn hòu méi huā yuè   kuáng nòng chūn qián liǔ fēng
qīng xiōng jīn yín gèng   hán jīng máo zuì hái kōng suō guī   xiāng wéi wén tián shè wēng