宋代 潘牥
薄暮风吹一片云,可人滕六张吾军。 铺匀世界能平等,补住梅花得十分。 但使一天长玉色,何须双手裂龟纹。 时清果亦多廉叟,委地珠玑若不闻。
fēng chuī piàn yún   rén téng liù zhāng jūn
yún shì jiè néng píng děng   zhù méi huā shí fēn
dàn shǐ 使 tiān zhǎng   shuāng shǒu liè guī wén
shí qīng guǒ duō lián sǒu   wěi zhū ruò wén