唐代 王烈
雪飞当梦蝶,风度几惊人。半夜一窗晓,平明千树春。 花园应失路,白屋忽为邻。散入仙厨里,还如云母尘。
xuě fēi dāng mèng dié   fēng jīng rén bàn chuāng xiǎo   píng míng qiān shù chūn
huā yuán yīng shī   bái wèi lín sàn xiān chú   hái yún chén