宋代 陆游
瘴疠家家一洗无,更欣余润沃焦枯。 花壼夜冻先除水,衣焙朝寒久覆炉。 松顶积高时自堕,竹枝压重欲相扶。 云开正值春风早,却看晴光满九衢。
zhàng jiā jiā   gèng xīn rùn jiāo
huā kǔn dòng xiān chú shuǐ   bèi cháo hán jiǔ
sōng dǐng gāo shí duò   zhú zhī zhòng xiāng
yún kāi zhèng zhí chūn fēng zǎo   què kàn qíng guāng mǎn jiǔ