宋代 欧阳修
新阳力微初破萼,客阴用壮犹相薄。 朝寒棱棱风莫犯,莫雪緌緌止还作。 驱驰风云初惨淡,炫晃山川渐开廓。 光芒可爱初日照,润泽终为和气烁。 美人高堂晨起惊,幽士虚窗静闻落。 酒垆成径集缾罂,猎骑寻踪得狐貉。 龙蛇扫处断复续,猊虎团成呀且攫。 共贪终岁饱麰麦,岂恤空林饥鸟雀。 沙墀朝贺迷象笏,桑野行歌没荒屩。 乃知一雪万人喜,顾我不饮胡为乐。 坐看天地绝氛埃,使我胸襟如洗瀹。 脱遗前言笑尘杂,搜索万象窥冥漠。 颍虽陋邦文士众,巨笔人人把矛槊。 自非我为发其端,冻口何由开一噱。
xīn yáng wēi chū è   yīn yòng zhuàng yóu xiāng báo
cháo hán léng léng fēng fàn   xuě ruí ruí zhǐ hái zuò
chí fēng yún chū cǎn dàn   xuàn huàng shān chuān jiàn kāi kuò
guāng máng ài chū zhào   rùn zhōng wèi shuò
měi rén gāo táng chén jīng   yōu shì chuāng jìng wén luò
jiǔ chéng jìng píng yīng   liè xún zōng
lóng shé sǎo chǔ duàn   tuán chéng ya qiě jué
gòng tān zhōng suì bǎo móu mài   kōng lín niǎo què
shā chí cháo xiàng   sāng xíng méi huāng juē
nǎi zhī xuě wàn rén   yǐn wéi
zuò kàn tiān jué fēn āi   shǐ 使 xiōng jīn yuè
tuō qián yán xiào chén   sōu suǒ wàn xiàng kuī míng
yǐng suī lòu bāng wén shì zhòng   rén rén máo shuò
fēi wèi duān   dòng kǒu yóu kāi jué