唐代 李洞
迢迢来极塞,连阙谓风吹。禅客呵金锡,征人擘冻旗。 细填虫穴满,重压鹤巢欹。有影晴飘野,无声夜落池。 正繁秦甸暖,渐厚楚宫饥。冻挹分泉涩,光凝二阁痴。 踏遗兰署迹,听起石门思。用表丰年瑞,无令扫玉墀。
tiáo tiáo lái sāi   lián quē wèi fēng chuī chán jīn   zhēng rén bāi dòng
tián chóng xué mǎn   zhòng cháo yǒu yǐng qíng piāo   shēng luò chí
zhèng fán qín diān nuǎn   jiàn hòu chǔ gōng dòng fēn quán   guāng níng èr chī
lán shǔ   tīng shí mén yòng biǎo fēng nián ruì   lìng sǎo chí