唐代 徐彦伯
雪暗穷海云,洒空纷似露。朔风吹故里,宛转玉阶树。 孤妾调玉瑟,早寒生锦衿。况君张罗幕,愁坐北庭阴。
xuě àn qióng hǎi yún   kōng fēn shì shuò fēng chuī   wǎn zhuǎn jiē shù
qiè diào   zǎo hán shēng jǐn jīn kuàng jūn zhāng luo   chóu zuò běi tíng yīn