许洞归吴中
草薰风暖接长亭,一曲骊歌倒醁醽。怀古更投玄石赋,舣舟闲采紫茎萍。
醉抛隋岸杨花白,吟过淮山桂树青。可使长离终铩羽,渊云辞藻掞天庭。
cǎo
草
xūn
薰
fēng
风
nuǎn
暖
jiē
接
cháng
长
tíng
亭
,
yī
一
qǔ
曲
lí
骊
gē
歌
dào
倒
lù
醁
líng
醽
huái
。
gǔ
怀
gèng
古
tóu
更
xuán
投
shí
玄
fù
石
yǐ
赋
,
zhōu
舣
xián
舟
cǎi
闲
zǐ
采
jīng
紫
píng
茎
萍
。
zuì
醉
pāo
抛
suí
隋
àn
岸
yáng
杨
huā
花
bái
白
,
yín
吟
guò
过
huái
淮
shān
山
guì
桂
shù
树
qīng
青
kě
。
shǐ
可
cháng
使
lí
长
zhōng
离
shā
终
yǔ
铩
yuān
羽
,
yún
渊
cí
云
zǎo
辞
yàn
藻
tiān
掞
tíng
天
庭
。