玄珠歌 其十一

唐代 张果
凡情激浊污天门,岂识玄珠性命根。生处莫令流浪去,当时清净不迷昏。
fán qíng zhuó tiān mén   shí xuán zhū xìng mìng gēn shēng chù lìng liú làng   dāng shí qīng jìng hūn