宣义里舍冬暮自贻

唐代 郑谷
幽居不称在长安,沟浅浮春岸雪残。板屋渐移方带野, 水车新入夜添寒。名如有分终须立,道若离心岂易宽。 满眼尘埃驰骛去,独寻烟竹剪渔竿。
yōu chēng zài cháng ān   gōu qiǎn chūn àn xuě cán bǎn jiàn fāng dài  
shuǐ chē xīn tiān hán míng yǒu fèn zhōng   dào ruò xīn kuān
mǎn yǎn chén āi chí   xún yān zhú jiǎn gān 竿