宣曲二十二韵

宋代 钱惟演
绛缕初分后,银鐶未解时。 已障纨扇笑,犹捧玉壶悲。 乞巧长生殿,迎风太液池。 雕屏涵火齐,宝帐隔琉璃。 欲买词人赋,空传狎客诗。 蔗浆销内热,琼蕊疗朝饥。 绮蒂桃初熟,红心草欲披。 凌波渡罗袜,向日翳华芝。 素脸分丹柰,香津滴紫梨。 龙梭随振素,獭髓补凝脂。 蓬饵重阳节,金针七夕期。 玉膏尝滵溢,翠盖逐葳蕤。 弦急哀随指,歌长恨入眉。 青鸾惟有舞,赤凤可能疑。 下蔡迷还易,平阳破未知。 髻高钗自坠,腰细佩长垂。 出恐严钟晚,归嫌钿幰迟。 辘轳惊晓梦,鹦鹉漏春思。 魂怨惟愁断,肠柔已自危。 璧珰萤影度,琼户藓花滋。 掩鼻谗难诉,披图悔岂追。 祇应金带枕,聊为达微辞。
jiàng chū fēn hòu   yín huán wèi jiě shí  
zhàng wán shàn xiào   yóu pěng bēi  
qiǎo cháng shēng diàn 殿   yíng fēng tài chí  
diāo píng hán huǒ   bǎo zhàng liú li  
mǎi rén   kōng chuán xiá shī  
zhè jiāng xiāo nèi   qióng ruǐ liáo cháo  
táo chū shú   hóng xīn cǎo  
líng luó   xiàng huá zhī  
liǎn fēn dān nài   xiāng jīn  
lóng suō suí zhèn   suǐ níng zhī  
péng ěr chóng yáng jié   jīn zhēn  
gāo cháng   cuì gài zhú wēi ruí  
xián āi suí zhǐ   cháng hèn méi  
qīng luán wéi yǒu   chì fèng néng  
xià cài hái   píng yáng wèi zhī  
gāo chāi zhuì   yāo pèi zhǎng chuí  
chū kǒng yán zhōng wǎn   guī xián diàn xiǎn chí  
lu jīng xiǎo mèng   yīng lòu chūn  
hún yuàn wéi chóu duàn   cháng róu wēi  
dāng yíng yǐng   qióng xiǎn huā  
yǎn chán nán   huǐ zhuī  
yìng jīn dài zhěn   liáo wèi wēi