宣清

宋代 柳永
残月朦胧,小宴阑珊,归来轻寒凛凛。背银[钅工]、孤 馆乍眠,拥重衾、醉魄犹 噤。永漏频传,前欢已去,离愁一枕。暗寻思、旧追游, 神京风物如锦。 念掷果朋侪,绝缨宴会,当时曾痛饮。命舞燕翩翻,歌珠 贯串,向玳筵前,尽是神 仙流品,至更阑、疏狂转甚。更相将、凤帏鸳寝。玉钗乱 横,任散尽高阳,这欢娱 、甚时重恁。
cán yuè méng lóng   xiǎo yàn lán shān   guī lái qīng hán lǐn lǐn bèi yín   jīn gōng   ]、
guǎn zhà mián   yōng chóng qīn zuì yóu
jìn yǒng lòu pín chuán   qián huān   chóu zhěn àn xín jiù zhuī yóu  
shén jīng fēng jǐn
niàn zhì guǒ péng chái   jué yīng yàn huì   dāng shí céng tòng yǐn mìng yàn piān fān   zhū
guàn chuàn   xiàng dài yán qián   jìn shì shén
xiān liú pǐn   zhì gēng lán shū kuáng zhuǎn shén gēng xiāng jiāng fèng wéi yuān qǐn chāi luàn
héng   rèn sàn jìn gāo yáng   zhè huān
shén shí zhòng nèn