玄圃为上清周道士赋
玄圃云深路渺茫,神仙飞佩隔扶桑。碧桃开尽春溪涨,白鹤归来海月凉。
岩溜涓涓鸣石窦,松花细细落琴床。明年我亦山中去,剩采瑶芝满药囊。
xuán
玄
pǔ
圃
yún
云
shēn
深
lù
路
miǎo
渺
máng
茫
,
shén
神
xiān
仙
fēi
飞
pèi
佩
gé
隔
fú
扶
sāng
桑
bì
。
táo
碧
kāi
桃
jǐn
开
chūn
尽
xī
春
zhǎng
溪
bái
涨
,
hè
白
guī
鹤
lái
归
hǎi
来
yuè
海
liáng
月
凉
。
yán
岩
liū
溜
juān
涓
juān
涓
míng
鸣
shí
石
dòu
窦
,
sōng
松
huā
花
xì
细
xì
细
luò
落
qín
琴
chuáng
床
míng
。
nián
明
wǒ
年
yì
我
shān
亦
zhōng
山
qù
中
shèng
去
,
cǎi
剩
yáo
采
zhī
瑶
mǎn
芝
yào
满
náng
药
囊
。