宣妙坟院古柏

宋代 卫宗武
古来乔木产墓宅,新甫之俦匪凡质。 风梳雨沐三百年,耸壑昂霄过千尺。 孤标屹立独擎天,繁柯偏重常倾日。 苍皮剥落节理坚,挺挺长虬初蜕骨。 我来屡见此崛奇,摩挲老眼增双碧。 吁嗟松槚几迁易,拱者芟夷新者茁。 青青惟此贯四时,物换人非饱更历。 栽培意有天地根,不然守护资神物。 须知硕果不徒存,天佑吾宗当默识。 公侯复始此其符,衮衮人英须辈出。 伟才未许万牛挽,香叶拟留孤凤集。 千秋要与此山存,世世宗盟共封植。
lái qiáo chǎn zhái   xīn zhī chóu fěi fán zhì  
fēng shū sān bǎi nián   sǒng áng xiāo guò qiān chǐ  
biāo qíng tiān   fán piān zhòng cháng qīng  
cāng bāo luò jié jiān   tǐng tǐng zhǎng qiú chū tuì  
lái jiàn jué   lǎo yǎn zēng shuāng  
jiē sōng jiǎ qiān   gǒng zhě shān xīn zhě zhuó  
qīng qīng wéi guàn shí   huàn rén fēi bǎo gēng  
zāi péi yǒu tiān gēn   rán shǒu shén  
zhī shuò guǒ cún   tiān yòu zōng dāng shí  
gōng hóu shǐ   gǔn gǔn rén yīng bèi chū  
wěi cái wèi wàn niú wǎn   xiāng liú fèng  
qiān qiū yào shān cún   shì shì zōng méng gòng fēng zhí