宣和乙巳冬大雪次表叔贾元实韵
天公昨夜屑琼花,三尺深深晓更加。柳不待春先起絮,梅非因笛自飞华。
牧羊大窖人何在,驻马蓝关路更赊。安得晴天开万里,行人愁思渺无涯。
tiān
天
gōng
公
zuó
昨
yè
夜
xiè
屑
qióng
琼
huā
花
,
sān
三
chǐ
尺
shēn
深
shēn
深
xiǎo
晓
gèng
更
jiā
加
。
。
liǔ
柳
bù
不
dài
待
chūn
春
xiān
先
qǐ
起
xù
絮
,
méi
梅
fēi
非
yīn
因
dí
笛
zì
自
fēi
飞
huá
华
。
。
mù
牧
yáng
羊
dà
大
jiào
窖
rén
人
hé
何
zài
在
,
zhù
驻
mǎ
马
lán
蓝
guān
关
lù
路
gèng
更
shē
赊
。
。
ān
安
dé
得
qíng
晴
tiān
天
kāi
开
wàn
万
lǐ
里
,
xíng
行
rén
人
chóu
愁
sī
思
miǎo
渺
wú
无
yá
涯
。
。