宣城石赠驾采

宋代 单人耘
贺采善采撷,采撷到宣城。跋涉数千里,崎岖深涧行。 四山美而秀,深涧澄且清。滩边多奇石,上有太古纹。 磊砢卧百千,朱紫缭纷纭。对之双睛明,掇之喜且惊。 贺老焕童颜,叩之声铿铿。挟裹如怀璧,归来示友朋。 昨访一勺庵,四石幻像生。一鲤跃于池,鳃鳍鼓兢兢。 一窗稀疏棂,兰芽数箭萌。前者紫血澌,后者丹砂凝。 不知何人笔,邈远意浑成。一山倚褐雾,乱芦叶鬅鬙。 有如战国壶,水陆兵马腾。又如岩壁画,长发舞僰人。 一水沉蕴藻,涟漪泛薄冰。群鯈倏已去,云影半鲜晶。 知我爱石友,共尊四皓迎。勺庵留其二,山峙水为泓。 灯下独静对,感君有至诚。已结金石交,又与奇石盟。 石奇不在石,奇在识石人。羡彼涧中石,与世无所争。 昭昭映白日,潺潺濯清粼。古于陶皿片,丹原始情。 早于甲骨字,图写浑沌分。乃是女娲用,上有灼炼痕。 亦是燧人取,各留火精魂。朱绶虽缠腰,从不趋阶楹。 紫绡虽披身,亦不佐调羹。色灿比梵高,不求艺苑旌。 笔胜毕加索,不须欧亚倾。非若庸画手,戋戋乃骄矜。 好古无古法,薄古无所凭。倘得此奇石,必沽利与名。 爱石当护石,护石还仗君。岂不闻深山美石作悲鸣:“毋使我辈离乡井,毋使我辈戴冠缨。 市廛之人欲壑总难平,市廛之人几人能如君。”
cǎi shàn cǎi xié   cǎi xié dào xuān chéng shè shù qiān   shēn jiàn xíng
shān měi ér xiù   shēn jiàn chéng qiě qīng tān biān duō shí   shàng yǒu tài wén
lěi luǒ bǎi qiān   zhū liáo fēn yún duì zhī shuāng jīng míng   duō zhī qiě jīng
lǎo huàn tóng yán   kòu zhī shēng kēng kēng xié guǒ huái 怀   guī lái shì yǒu péng
zuó fǎng 访 sháo ān   shí huàn xiàng shēng yuè chí   sāi jīng jīng
chuāng shū líng   lán shù jiàn méng qián zhě xuè   hòu zhě dān shā níng
zhī rén   miǎo yuǎn hún chéng shān   luàn péng sēng
yǒu zhàn guó   shuǐ bīng téng yòu yán huà   cháng rén
shuǐ chén yùn zǎo   lián fàn báo bīng qún tiáo shū   yún yǐng bàn xiān jīng
zhī ài shí yǒu   gòng zūn hào yíng sháo ān liú èr   shān zhì shuǐ wèi hóng
dēng xià jìng duì   gǎn jūn yǒu zhì chéng jié jīn shí jiāo   yòu shí méng
shí zài shí   zài shí shí rén xiàn jiàn zhōng shí   shì suǒ zhēng
zhāo zhāo yìng bái   chán chán zhuó qīng lín táo mǐn piàn   dān yuán shǐ qíng
zǎo jiǎ   xiě hùn dùn fēn nǎi shì yòng   shàng yǒu zhuó liàn hén
shì suì rén   liú huǒ jīng hún zhū shòu suī chán yāo   cóng jiē yíng
xiāo suī shēn   zuǒ tiáo gēng càn fán gāo   qiú yuàn jīng
shèng jiā suǒ   ōu qīng fēi ruò yōng huà shǒu   jiān jiān nǎi jiāo jīn
hào   báo suǒ píng tǎng shí   míng
ài shí dāng shí   shí hái zhàng jūn wén shēn shān měi shí zuò bēi míng     :“ 使 shǐ bèi xiāng   jǐng 使 shǐ bèi dài guān
shì chán zhī rén zǒng nán píng   shì chán zhī rén rén néng jūn 。”