萱草篇

宋代 家铉翁
诗人美萱草,盖谓忧可忘。 人子惜此花,植之盈北堂。 庶以悦亲意,岂特怜芬芳。 使君有慈母,星发寿且康。 晨昏谨色养,彩服戏其傍。 燕喜酌春酒,欢然釂金觞。 物理似有助,丛萱忽非常。 竞吐栗玉艳,欲夺金芝光。 秀本自稠叠,骈枝亦荧煌。 乃知风人意,比兴宜成章。 东野情思苦,少忧多悲作。 谓此儿女花,莫能解刚肠。 斯言虽有激,疑其未通方。 忧心无时已,徒枉憔悴乡。 寓物傥适意,何须动悲凉。 况复循吏政,和声入封疆。 抚俗时用乂,事亲日尤长。 萱草岁岁盛,此乐安可量。
shī rén měi xuān cǎo   gài wèi yōu wàng  
rén huā   zhí zhī yíng běi táng  
shù yuè qīn   lián fēn fāng  
shǐ 使 jūn yǒu   xīng shòu 寿 qiě kāng  
chén hūn jǐn yǎng   cǎi bàng  
yàn zhuó chūn jiǔ   huān rán jiào jīn shāng  
shì yǒu zhù   cóng xuān fēi cháng  
jìng yàn   duó jīn zhī guāng  
xiù běn chóu dié   pián zhī yíng huáng  
nǎi zhī fēng rén   xīng chéng zhāng  
dōng qíng   shǎo yōu duō bēi zuò  
wèi ér huā   néng jiě gāng cháng  
yán suī yǒu   wèi tōng fāng  
yōu xīn shí   wǎng qiáo cuì xiāng  
tǎng shì   dòng bēi liáng  
kuàng xún zhèng   shēng fēng jiāng  
shí yòng   shì qīn yóu zhǎng  
xuān cǎo suì suì shèng   ān liàng